Jaime Yeo, tư vấn viên tại Trung tâm Ung thư Parkway, đã được truyền cảm hứng từ các bệnh nhân mà cô chăm sóc.   

Cô Jaime sẽ không bao giờ quên được bệnh nhân 16 tuổi cô từng chăm sóc. Bệnh nhân được chẩn đoán ung thư đại tràng tiến triển, cơ hội sống sót rất thấp.  

Cô nói rằng dù vậy cậu ấy vẫn giữ hi vọng. “Cậu bé có một tính trẻ con rất đáng yêu. Đôi mắt bừng sáng khi nhìn thấy bóng bay hoặc đồ chơi”. Mặc dù đau đớn và khó chịu, cậu thiếu niên sẽ cảm ơn Jaime và bày tỏ lòng biết ơn bất kỳ khi nào cô đến thăm cậu ở giường bệnh.  

Cô nhớ lại: “Trước khi cậu về nước, thậm chí cậu còn nói với tôi rằng đừng buồn,”  

Từ đó cậu bé ấy đã mất, nhưng cô Jaime vẫn giữ những ký ức về cậu, người gợi cho cô nhớ rằng mình đã lựa chọn đúng khi quyết định trở thành một tư vấn viên.  

Cô gái 29 tuổi với giọng nói nhẹ nhàng này trước đây đã gần như bỏ lỡ cơ hội trở thành một tư vấn viên. Khi cô cân nhắc việc học công tác xã hội ở trường đại học, mọi người đã khuyên không nên – họ bảo rằng đó là công việc khó khăn mà lương không cao. Vậy nên cô đã học truyền thông, và dành 4 năm làm công việc biên tập ở các tổ chức khác nhau.  

Một trong những tổ chức đó là về lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, và đó là nơi Jaime đã có một khám phá.  

Cô nói: “Tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều người làm việc trong lĩnh vực xã hội và chăm sóc sức khỏe, và được truyền cảm hứng bởi sự nhiệt huyết tôi nhìn thấy từ rất nhiều người trong số họ.” “Tôi nhận thức rõ hơn rằng một người có thể tạo ra khác biệt bằng rất nhiều cách. Tôi cũng nhận thấy nhiều nhu cầu, và muốn đóng một vai trò chủ động và trực tiếp hơn để giúp những người cần sự hỗ trợ.”  

Vậy nên Jaime quyết định theo học bằng thạc sĩ về cố vấn. Cô kiên trì, được gia đình khích lệ và tìm kiếm một công việc có ý nghĩa  

Sau tốt nghiệp, cô gia nhập Trung tâm Ung thư Parkway (PCC) vào giữa năm 2016. Jaime nói rằng cô cảm thấy bị thu hút bởi phương thức chăm sóc bệnh nhân ở nơi đây. Cô nói: “Công việc này lấy người bệnh làm trung tâm, toàn diện và có một dấu ấn cá nhân khi chăm sóc cho họ”. Điều này phù hợp với niềm tin của chính cô rằng các bệnh nhân cần được điều trị theo cách cá nhân riêng biệt với các nhu cầu khác nhau, và họ có các nhu cầu tinh thần và xã hội cũng như về y tế và thể chất.  

Cô kể: “Tại PCC, có sự tập trung không ngừng nghỉ để tạo ra trải nghiệm chăm sóc và riêng biệt cho người bệnh, nhấn mạnh đến các khía cạnh chăm sóc người bệnh nhẹ nhàng hơn”.  

Đầu tiên, Jaime đã chật vật khi học về ung thư và các từ chuyên ngành thường được dùng khi điều trị cho các bệnh nhân ung thư. Cô cũng thấy bản thân phải đối mặt với các vấn đề về chịu đựng, cuộc sống và cái chết – điều cô miêu tả là “các chủ đề nặng nề và u tối”, không dễ đưa ra câu trả lời hay giải pháp.  

Cô nói: “Hành trình cùng với bệnh nhân đôi khi trở nên có ý nghĩa và đầy cảm hứng khi bạn nhìn thấy bệnh nhân trở nên mạnh mẽ hơn và nhiều hi vọng hơn, nhưng đôi khi nó cũng có thể tối tăm và dễ xúc động.”  

Nhưng cô tư vấn viên trẻ nhờ vào kinh nghiệm từng là cố vấn ở trường cấp 2, và nhận ra rằng điều thực sự cần thiết là xây dựng lòng tin và quan hệ tốt với người bệnh. Cô kể: “Một số bệnh nhân chần chừ khi nói chuyện với tư vấn viên vì họ nghĩ điều đó có nghĩa rằng đang có việc không ổn xảy ra với mình”. Vậy nên cô cố gắng chỉ cho họ thấy các tư vấn viên không nhìn họ như các vấn đề cần giải quyết, mà như “những con người cần yêu thương, chăm sóc và quan tâm”.  

Với cách tiếp cận này, Jaime đã hoàn thành các nhiệm vụ hàng ngày, luân chuyển giữa các phòng khám ở bệnh viện Gleneagles và Mount Elizabeth để thăm bệnh nhân. Với mỗi người bệnh, cô dành thời gian để tạo sự kết nối. Cô giải thích: “Con người thường đối phó với các vấn đề tốt hơn khi họ cảm thấy mình kết nối tốt hơn với người khác”. “Để bệnh nhân chia sẻ các kinh nghiệm, trút bỏ nỗi lòng, và có một ai đó lắng nghe, hỗ trợ họ là một việc có ích cho nhiều bệnh nhân”.  

Jaime cũng hướng dẫn bệnh nhân phản ánh chính những suy nghĩ và cảm xúc của họ, để họ có thể đối mặt với những suy nghĩ tiêu cực góp phần gây lo lắng và trầm cảm, hoặc tạo dựng niềm tin cho họ để tìm thấy hi vọng và sức mạnh nhằm chiến đấu với cuộc chiến chống ung thư.  

Và khi những ngày làm việc có thể dài và mệt mỏi, Jaime luôn thoải mái trong suy nghĩ rằng cô có thể động viên bệnh nhân bằng việc đưa họ vượt qua quá trình điều trị ung thư, làm họ thoải mái và cho họ biết rằng họ không cô đơn.  

Đổi lại cô học hỏi được nhiều từ cách bệnh nhân đối mặt với ung thư. Cô nói: “Mỗi bệnh nhân của tôi, theo cách nào đó, khiến tôi xúc động hoặc truyền cảm hứng cho tôi”. “Tôi luôn được truyền cảm hứng nhờ sức mạnh, nguồn lực và tình yêu gia đình của bệnh nhân mà họ vẫn thể hiện vào những khoảnh khắc khó khăn của quá trình điều trị.”  

Là một người theo đạo Thiên Chúa, Jaime nói cô dựa vào niềm tin để tiếp tục mỗi ngày. “Việc trò chuyện với bệnh nhân hàng ngày và nhìn thấy những việc họ trải qua có thể rất xúc động, tôi cần sức mạnh hàng ngày từ Chúa. Tôi cũng cần Chúa gợi nhắc mình rằng phải đối xử tình cảm với tất cả bệnh nhân.”  

Kok Bee Eng  



Tags: kinh nghiệm với bệnh nhân ung thư, tư vấn về ung thư