Bác sĩ Kok Jaan Yang giải thích tại sao ông lựa chọn theo ngành chăm sóc giảm nhẹ.

Do đâu bác sỹ lựa chọn đi theo ngành chăm sóc giảm nhẹ này?

Mặc dù tôi có hứng thú với chăm sóc giảm nhẹ, nhưng đây không phải là sự lựa chọn đầu tiên của tôi trong những năm đầu đào tạo vì khi đó đây chưa phải ngành đào tạo chuyên sâu và vẫn còn rất mới, chưa phải chuyên ngành chính. Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ thực hành chăm sóc giảm nhẹ như một bác sĩ tình nguyện (với Hiệp hội chăm sóc Hospice lúc đó) và thay vào đó học cao học về bác sỹ gia đình.

Năm 2000, tôi có sự thay đổi nghề nghiệp. Sau đó tôi là cán bộ đào tạo ở phòng khám chính phủ với bằng thạc sỹ về y tế gia đình. Tôi được giới thiệu với bác sĩ Koo Wen Hsin, người đã thay đổi cuộc đời tôi. Bác sĩ Koo, giám đốc chuyên môn của Dover Park Hospice, đã nói với tôi rằng ông muốn tạo ra con đường nghề nghiệp cho những người muốn theo đổi chăm sóc giảm nhẹ và hi vọng rằng nó sẽ được công nhận là một chuyên khoa chính thống. Hospice thậm chí đã có quỹ cho tu nghiệp nước ngoài.

Cơ hội này rất hấp dẫn, nhưng vẫn là có rủi ro – vì chưa có chương trình đào tạo chính thức. Thay vào đó, nó sẽ liên quan tới tự học và đào tạo ở nước ngoài. Cũng không có đảm bảo rằng tôi sẽ được công nhận là một chuyên gia trong tương lai. Đây là quyết định khó khăn, với nhiều lời cầu nguyện và chúc phúc của gia đình, niềm tin của tôi tăng cao. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hối hận kể từ đó.

Hành trình học tập trong vài năm đầu của tôi là điều bất thường nhất – tôi đã học qua việc dạy người khác. Tôi không có người hướng dẫn, tuy nhiên tôi lại phải hướng dẫn cho các bác sĩ trẻ ở Dover Park Hospice. Tôi đã thiết kế khóa học chăm sóc giảm nhẹ sau tốt nghiệp cho các bác sĩ, là điều phối viên chính của chương trình sinh viên y khoa khu vực về chăm sóc giảm nhẹ khi nó được giới thiệu lần đầu năm 2002, và nói chuyện về chăm sóc giảm nhẹ. Năm 2003, trong bùng nổ dịch SARS, tôi điều hành Dover Park Hospice gần như với chức danh trưởng khoa dịch vụ lâm sàng. Với sự trợ giúp của giám đốc y tế, chúng tôi đã thực hiện một biện pháp kiểm soát nhiễm trùng hiệu quả mà sau đó đã giúp Dover Park Hospice nhận được giải thưởng Ngày Quốc gia cho cống hiến của chúng tôi.

Tự học là chính trong quá trình đào tạo của tôi – tôi đọc sách, nghiên cứu và hỏi ý kiến bất cứ khi nào tôi gặp tình huống khó khăn. Tại Dover Park Hospice, có buổi họp hàng tuần với các thầy tới thỉnh giảng để thảo luận về cách quản lý bệnh nhân. Ngoài ra, tôi còn học bằng học từ xa 1 năm của Đại học Cardiff năm 2002. Điều tuyệt vời nhất là được trao giải Kế hoạch Phát triển Nhân lực Sức khỏe của Bộ y tế (HMDP) và được một năm đào tạo tại Melbourne, Úc, vào tháng 6 năm 2004.

Khi tôi trở lại vào năm 2005, chăm sóc giảm nhẹ bắt đầu được công nhận là y học chính thống. Tôi được bổ nhiệm là bác sỹ tư vấn bởi Dover Park Hospice năm 2006 và là một bác sỹ thỉnh giảng tại Bệnh viện Đại học Quốc gia từ 2006-2008. Năm 2007, Singapore bắt đầu đào tạo các chuyên ngành về chăm sóc giảm nhẹ và tôi được bổ nhiệm là một trong những thành viên tiên phong trong Hội đồng Đào tạo ngành Chăm sóc giảm nhẹ (SSTC) của Bộ y tế.

Tôi tham gia vào Trung tâm Ung thư Parkway tháng 7/2008 để giúp trung tâm thành lập dịch vụ chăm sóc giảm nhẹ tại nhà cung cấp dịch vụ ung thư tư nhân lớn nhất Singapore.

Bác sĩ hiện có đào tạo những người khác không?

Có, ngoài công việc, tôi vẫn tham gia vào nhiều chương trình đào tạo và giáo dục. Tôi thuộc Hội đồng Đào tạo ngành Chăm sóc Giảm nhẹ, nơi giám sát đào tạo chuyên môn cho lĩnh vực này. Tôi cũng là Giám đốc chương trình của Khóa bằng tốt nghiệp về Chăm sóc giảm nhẹ (GDPM) tại Đại học Quốc gia Singapore, nơi cung cấp đào tạo không chuyên về chăm sóc giảm nhẹ cho các bác sĩ. Tôi cũng giảng dạy các sinh viên y khoa.

Tại sao bác sĩ lại chọn chăm sóc giảm nhẹ?

Khi chăm sóc giảm nhẹ còn đang ở giai đoạn đầu tại Singapore, mẹ tôi đã mất vì ung thư đại tràng, và bà được chuyển tới Tập đoàn Chăm sóc Hospice của Hiệp hội Ung thư Singapore đầu năm 1988. Tôi rất xúc động bởi những tình nguyện viên và đội ngũ y tế tới thăm bà tại nhà. Nói cụ thể hơn, tôi được truyền cảm hứng bởi bác sĩ Anne Merriman, người tới thăm mẹ tôi tại nhà, trong căn hộ HDB 3 phòng vào dịp tết Âm lịch. Mẹ tôi đã mất vào tháng 3/1988.

Sau khi tốt nghiệp năm 1991 và thực tập năm 1992, tôi đăng ký làm bác sĩ tình nguyện tại Hiệp hội Chăm sóc Hospice cho tới năm 1994, trước khi dừng vào năm 1995 để tập trung cho việc đào tạo về bác sỹ gia đình.

Bác sĩ đã thực hành chăm sóc giảm nhẹ lâu rồi. Vậy bác sĩ đối phó với việc chăm sóc cho những người đang chết dần thế nào? Điều gì khiến bác sĩ vẫn tiếp tục?

Tôi đã thực hành chăm sóc giảm nhẹ 17 năm – 8 năm rưỡi với Dover Park Hospice và 8 năm rưỡi với Trung tâm Ung thư Parkway – và vẫn tiếp tục mạnh mẽ.

Tuy tôi buồn khi nhìn thấy hầu hết, nếu không nói là tất cả bệnh nhân đều mất, nhưng tôi không thấy việc chăm sóc cho họ là việc rút sạch tinh thần và cảm xúc. Ngược lại, đây là một hành trình học hỏi đầy ý nghĩa và tôi rất biết ơn được ở vị trí đặc quyề này để giúp và hỗ trợ bệnh nhân và người nhà.

Chỉ kiệt sức khi chúng tôi giữ hi vọng không thực tế, không thể từ bỏ điều mình không thể giữ, và không thể chấp nhận việc cuối cùng sẽ xảy đến. Sau đó chúng tôi sẽ thấy mất hi vọng và vô dụng đến mức không thể làm bất kỳ điều gì cho bệnh nhân và người thân của họ. Tuy nhiên, nếu chúng tôi có thể tiếp tục tìm kiếm một ý nghĩa mới và đặt ra các mục tiêu rõ ràng mới, chúng tôi vẫn có thể tìm thấy sự hài lòng khi hoàn thành những nhiệm vụ nhỏ. Tôi thường giúp bệnh nhân tập trung vào điều họ có thể làm và muốn làm, hơn là tập trung vào việc họ không thể làm hay điều họ đã từng có thể nhưng hiện nay không thể nữa.

Bác sĩ có thể kể thêm về công việc tại Trung tâm Ung thư Parkway không?

Chắc chắn rồi. Dịch vụ Chăm sóc giảm nhẹ tại Trung tâm Ung thư Parkway (PCC) bắt đầu từ tháng 7/2008. Hiện nay, chúng tôi có một chuyên gia về chăm sóc giảm nhẹ với 3 y tá chăm sóc giảm nhẹ. Họ hỗ trợ bệnh nhân điều trị tại PCC ở 3 bệnh viện chính của Parkway. Một số người cho rằng tôi chỉ gặp bệnh nhân bệnh nan y; đây là một phần công việc của tôi, song phần lớn bệnh nhân được giới thiệu tới tôi để quản lý cơn đau ung thư trong khi họ vẫn đang điều trị ung thư.  Điều này đặc biệt chính xác nếu cơn đau ung thư phức tạp và đòi hỏi kết hợp các loại thuốc giảm đau.

Tôi cũng giúp lên kế hoạch xuất viện và về nhà cho bệnh nhân cần. Và tôi điều hành một dịch vụ chăm sóc tại nhà quy mô nhỏ để thăm bệnh những người quá yếu để tới gặp tôi tại phòng khám và những người muốn dành những ngày cuối cùng tại nhà.

Một ngày điển hình của bác sĩ là như thế nào?

Các buổi sáng thường rất bận rộn vì tôi phải đi thăm bệnh nhân nằm viện tại 3 bệnh viện Parkway. Hầu hết họ được chăm sóc bởi các bác sĩ chuyên khoa ung thư tại PCC – nơi tôi làm việc cùng. Sau đó là gặp bệnh nhân tại phòng khám và tại nhà, tùy thuộc vào lịch trình.

Buổi chiều muộn, tôi có thể cần gặp lại bệnh nhân nằm viện trước khi về nhà.

Bác sĩ làm cách nào để quản lý các vai trò vừa là một bác sĩ bận rộn, một người chồng và người cha?

Cân bằng công việc – cuộc sống cho loại công việc của tôi là điều khó khăn. May mắn rằng tôi có một gia đình rất thấu hiểu và hỗ trợ. Vợ tôi là một bác sĩ gia đình bán thời gian và hai con đang học đại học trong nước. Chúng tôi thống nhất có bữa cơm và hoạt động gia đình vào cuối tuần và vào một số buổi tối trong tuần.

Ngành chăm sóc giảm nhẹ đã có sự thay đổi như thế nào kể từ khi bác sĩ bắt đầu?

Với dân số đang già đi, nhu cầu chăm sóc giảm nhẹ cho các bệnh nhân ung thư và không phải ung thư sẽ tăng. Đã có nỗ lực phối hợp để đào tạo các bác sĩ tốt nghiệp từ các trường y trong nước về chăm sóc giảm nhẹ để quản lý bệnh nhân có các nhu cầu chăm sóc giảm nhẹ đơn giản.

Cũng có nhiều chuyên gia chăm sóc giảm nhẹ hơn đang được đào tạo để chăm sóc bệnh nhân có các vấn đề cần chăm sóc giảm nhẹ phức tạp hơn. Nhận thức và chấp nhận chung về chăm sóc giảm nhẹ sẽ tăng lên với thời gian như các nước phát triển khác.



Tags: câu chuyện của bác sĩ chuyên khoa ung thư, quản lý cơn đau cho ung thư