Mắc U nguyên bào thận (Wilms) ở độ tuổi rất nhỏ, những đứa trẻ này đã chiến đấu chống lại ung thư một cách quả cảm. Với sự giúp đỡ của các bác sĩ thuộc Trung tâm Ung thư Parkway, các em đã kiên trì – và chiến thắng.

Nỗ lực để hồi phục

Tisha Emmanuella, Indonesia.

Nó xảy ra hai ngày trước sinh nhật đầu tiên của cô bé vào tháng 4 năm 2009.

Tisha còn chưa được một tuổi khi được chẩn đoán đã mắc U nguyên bào thận. Cô bé đã ốm vài ngày, và bác sĩ nhi nghĩ em có vấn đề về dạ dày. Nhưng chị Toety – mẹ bé, cảm thấy có điều gì đó khác.

“Mỗi lần con bé ăn chút gì đó, nó đều bị nôn”, chị nhớ lại. “Tôi đưa con bé đến bệnh viện và nói với bác sĩ là chắc chắn bụng con bé có gì đó không ổn, và con bé cần siêu âm.”

Và đúng vậy, kết quả cho thấy Tisha mắc U nguyên bào thận phải. Cô bé được giới thiệu tới bác sĩ Chui Chan Hoon và bác sĩ Anselm Lee ở Singapore, nơi cuộc phẫu thuật đã được diễn ra ngay sau đó. Không lâu sau, Toety bắt đầu học được những bài học đầu tiên để giúp con gái mình hồi phục.

“Tôi vẫn nhớ y tá Pearlyn khuyên tôi nên đưa Tisha đi dạo năm lần một ngày để hồi phục.” cô nói.

Tisha đã được hóa trị nên tóc bé bị rụng, nhưng cô bé đã phục hồi. Nay cô bé đã 9 tuổi, đã đi học, và theo lời mẹ của em, em thích nhảy múa, ca hát và vẽ tranh. Việc điều trị đã không ảnh hưởng tới những hoạt động của Tisha, chị Toety cho hay, mặc dù chị cũng chăm sóc con gái kĩ càng hơn vì giờ con chỉ có một quả thận.

“Con bé phải sống một cách lành mạnh vì tôi không muốn khối u quay trở lại một lần nữa”, cô chia sẻ.

Cô nói tiếp, rằng biết những bậc cha mẹ đang ở trong hoàn cảnh tương tự , giúp họ chiến đấu với căn bệnh của Tisha.

“Cách duy nhất chúng tôi kiểm soát được chính là nỗ lực để có sức khỏe tốt”, chịnói. “Chúng tôi cũng cổ vũ các con học về cách chuẩn bị những món ăn tốt cho sức khỏe.”

Con tôi, một chiến binh

Ralph Ong, Singapore

Ralph là một em bé khỏe mạnh, chưa bao giờ có dấu hiệu ốm nặng, cho đến một ngày năm 2016, khi mẹ em, chị Sandy bế em và sờ thấy một cục cứng phía dưới lồng ngực. Khi cục u đó lớn dần, Sandy quyết định đưa cậu bé đi khám.

Kết quả chụp siêu âm cho thấy một khối lớn ở thận phải của Ralph, và cậu bé được chẩn đoán mắc U nguyên bào thận giai đoạn 2. Một tuần sau đó, phẫu thuật được tiến hành để cắt bỏ khối u, và Ralph bắt đầu 19 tuần hóa trị qua đường truyền.

May mắn thay, các tác dụng phụ không quá khắc nghiệt. “Chúng tôi phải vô cùng kiên nhẫn để đảm bảo con ăn đủ”, Sandy nhớ lại. Và khi tóc con rụng ở những tuần cuối cùng hóa trị, ba của Ralph cũng cạo đầu để Ralph cảm thấy vui hơn. Cậu bé một tuổi cũng  không thể chơi cùng các bạn vì hệ miễn dịch rất kém, và ba mẹ em tránh đưa em tới những nơi đông người.

Giờ Ralph đã bốn tuổi và đang đi học mẫu giáo. Sandy nói rằng điều giúp gia đình cô trải qua cuộc hành trình này chính là một nhóm hỗ trợ online. “Tôi đã nhận được rất nhiều sự hỗ trợ của rất nhiều người trên toàn thế giới, họ chia sẻ những nỗi lo, những câu hỏi của tôi”, cô nói. Cô cũng khuyên các bậc cha mẹ “hãy hỏi bác sĩ thật nhiều để xua tan những nghi ngờ” và hãy chuẩn bị cho con về những điều sắp xảy ra để các em biết được nên kỳ vọng điều gì.

“Hãy mạnh mẽ vì con và chiến thắng trận đấu với ung thư,” cô chia sẻ. “Tôi sẽ nói với con rằng con là một chiến binh, và ba mẹ sẽ cùng con chiến thắng cuộc chiến này vì chúng ta cùng một đội.”

“Cố lên, con ơi!”

 Anna Drokova, Russia

Khi Anna được 18 tháng, cha mẹ em phát hiện phía bên trái bụng em có vẻ lớn hơn. Nghi ngờ có chuyện gì đó, họ đưa em tới gặp bác sĩ, và nhận được tin xấu: Anna đã mắc U nguyên bào thận, hay u Wilms. Kết quả chụp CT và chọc tủy đã xác nhận, cô bé mắc U nguyên bào thận giai đoạn 3 ở thận trái.

Các bác sĩ ngay lập tức cho Anna bắt đầu bốn đợt hóa trị, cắt bỏ thận trái và sau phẫu thuật là 11 đợt hóa trị. Tổng cộng quá trình chữa trị kéo dài sáu tháng. Đó là một quãng thời gian đầy khó khăn cho cô bé. Quá trình điều trị làm em mất cảm giác ngon miệng, rụng tóc và mệt mỏi. Cô bé cũng không thể ra ngoài vì nguy cơ nhiễm trùng.

Đó là vào năm 2012. Giờ đây, Anna đã là một cô bé đang học tiểu học, mạnh khỏe và bình thường. Hành trình hồi phục của cô bé đã thay đổi cái nhìn của cha mẹ em về cuộc đời. “Chúng tôi bắt đầu quý trọng cuộc sống và cư xử có ý thức hơn”, Elena, mẹ em chia sẻ. Và khi họ thấy những đứa trẻ khác phải chiến đấu với căn bệnh này, họ cổ vũ cha mẹ các em cố gắng giữ lấy niềm tin rằng con họ sẽ hồi phục, giống như Anna.

“Quá trình chữa trị là một khoảng thời gian dài và khó khăn với các bậc cha mẹ, nhưng chúng ta phải tập trung vào những điều tốt đẹp và chiến đấu cho con mình dù thế nào đi nữa”, Elena nói. ‘Tôi sẽ nói với con “Cố gắng lên con! Con nhất định phải thấy thế giới lớn thế nào, sống động thế nào. Nhất định con phải thấy!’” 

Hi vọng ở Singapore

Polina Gerasimova, Russia

Dấu hiệu đầu tiên về chuyện có gì đó không đúng với Polina là vào sinh nhật thứ hai của em, vào tháng Năm năm 2010. Mặc dù đây là một ngày vui, nhưng cô bé 2 tuổi lại không muốn ăn gì, ủ rũ và liên tục chỉ vào bụng. Cho đến lúc đó, Polina chưa bao giờ bị ốm.

Ngày tiếp theo, tình trạng còn tệ hơn và ba mẹ em nhận thấy em bị đau ở vùng bụng. Họ đưa em đến bệnh viện, và bác sĩ nói rằng em có một khối u ở bụng.

Một cuộc phẫu thuật nội soi khẩn cấp được tiến hành, và em hóa trị trong ba tháng.

Nhưng tình trạng của em không khá hơn, và cha mẹ em quyết định sẽ đưa em tới Singapore để gặp bác sĩ Anselm Lee.

Ở Singapore, Polina tiến hành một cuộc phẫu thuật khác, sau đó là xạ trị. Điều này đòi hỏi Polina phải nằm im nhưng không thể giải thích điều này với đứa trẻ hai tuổi, vì vậy Polina được dùng thuốc an thần.

Trong khi việc điều trị mang lại cho cha mẹ Polina hy vọng, họ đã phải đối mặt với một số điều đáng sợ. Sau khi xạ trị, bụng con gái  họ bắt đầu to lên vì giữ nước, và cô bé không thể thở bình thường vì bụng cô đang chèn vào cơ hoành. Cô bé cũng không thể đứng dậy vì quá yếu.

“Đó là một thời kỳ khủng khiếp”, Alyona – mẹ của em nói, “con bé thậm chí đã không thể nằm thoải mái. Đó là cách chúng tôi sống khoảng hai tháng.”

Polina cũng bị bội nhiễm do khả năng miễn dịch thấp, em phải đi cấp cứu rất nhiều lần.

“Tôi đã rất sợ”,Alyona nhớ lại. “Cơn sốt cao đến nỗi bác sĩ Lee phải đến gặp chúng tôi ngay cả lúc nửa đêm. Một lần, Polina đã chụp X-quang ngực ngay trong phòng vì có nguy cơ bị viêm phổi.”

Khoảng bảy tháng sau, kết quả chụp CT cho thấy Polina đã khỏe mạnh.

“Chúng tôi đã có thể trở về nhà và sống một cuộc sống hạnh phúc!” mẹ của em thốt lên.

Năm nay khi đã 10 tuổi, Polina đi học và không gặp phải hạn chế nào trong cuộc sống. “Con bé thích nhảy múa, vẽ tranh và ca hát,” mẹ của em nói.

‘Con chúng ta đang chết dần’

Emily Uzhegova, Russia

Đó là điều duy nhất mẹ Emily có thể nói khi chị gọi cho chồng mình để nói với anh về việc bác sĩ chẩn đoán cho đứa con 16 tháng tuổi của họ.

Emily có khối u Wilms (hoặc U nguyên bào thận) – khối u ở cả hai thận; đó là điều cuối cùng cha mẹ bé nghĩ tới khi họ đưa bé đến bác sĩ sau khi bé bị sốt và mất cảm giác ngon miệng vào tháng 9 năm 2012. Bụng của cô bé to ra và họ nhận thấy mùi hôi bốc ra từ miệng cô.

Các bác sĩ ở Nga, nơi họ sống, đã lên kế hoạch điều trị cho Emily. Trước tiên, điều trị khối u Wilms bằng hóa trị và nếu điều này không có tác dụng, sẽ loại bỏ cả hai quả thận và sau đó ghép thận.

Trong khi Emily bắt đầu hóa trị, cha mẹ bé tìm kiếm các lựa chọn điều trị khác ở nước ngoài, và cuối cùng quyết định đến Singapore để gặp bác sĩ Anselm Lee.

Tại đây, bác sĩ Lee đề nghị sinh thiết, hóa trị trước phẫu thuật trong sáu tuần rồi phẫu thuật, có thể xạ trị và hóa trị thêm sau đó.

Nhiều tin xấu đến trong quá trình phẫu thuật vào giữa tháng 11. Bác sĩ phẫu thuật đã cố gắng giữ lại càng nhiều phần thận của Emily càng tốt, nhưng họ tìm thấy các tế bào khối u ở rìa diện cắt, điều đó có nghĩa là các tế bào ung thư vẫn còn trong cơ thể Emily.

Sau ca phẫu thuật, Emily bị huyết áp cao do mạch máu thận, cần phải phẫu thuật thêm một lần nữa. Bác sĩ phẫu thuật đã nhân cơ hội này để cắt bỏ nhiều mô thận hơn, điều này đảm bảo rằng không còn tế bào ung thư ở rìa diện cắt. Sau đó, Emily bắt đầu sáu mũi xạ nhắm vào bất kỳ tế bào ung thư nào còn sót lại. Cha mẹ bé cũng được đảm bảo rằng điều này sẽ không ảnh hưởng đến khả năng làm mẹ của Emily trong tương lai.

Trong khi các tác dụng phụ của điều trị, bao gồm nôn mửa và mệt mỏi là một thách thức, một trong những điều khó kiểm soát nhất là cảm xúc của cô bé, cha mẹ bé tâm sự. Cô bé nhớ hai anh chị của mình, hai em phải ở lại Nga.

“Mỗi ngày, con bé nói chuyện với anh chị qua Skype và tất cả chúng đều khóc”, mẹ các em nhớ lại. “Thật là đau lòng khi chứng kiến cảnh ​​anh chị em xa cách. Con bé kết bạn với một số bé ở Singapore, nhưng việc điều trị khiến bé mệt mỏi rất nhanh. Ngoài ra, vì hệ miễn dịch yếu, con bé không thể chơi với những đứa trẻ khác nhiều như nó muốn.”

Tuy nhiên, Emily đã hồi phục tốt, và hôm nay, thật khó để nói những gì cô đã trải qua – bây giờ em đã bảy tuổi, cô bé rất hòa đồng, tò mò và nói nhiều. Tuy nhiên, cô có một số hạn chế trong chế độ ăn uống và sinh hoạt. Vào tháng 7 năm 2018, sau năm năm chăm sóc theo dõi, cô đã được xuất viện.

Cha mẹ cô đã học được cách trân trọng từng khoảnh khắc với con cái của họ.

“Khi con bạn bị ốm, mọi thứ trở nên đảo lộn trong cuộc sống”, mẹ em chia sẻ.

“Đặc biệt khi bạn biết rằng điều trị chỉ là khởi đầu của cuộc hành trình. Nhưng bạn cũng biết rằng sẽ có một tương lai. Khi Emily yêu cầu chúng tôi chơi với bé hoặc đi bơi, chúng tôi cảm thấy như mọi thứ xung quanh dừng lại một lúc, để cho chúng tôi thấy rằng cuộc sống rất mong manh và nhẹ nhàng, và chúng tôi sẽ làm mọi thứ để thấy con gái của chúng tôi mỉm cười như thế nào.”



Tags: